KHỞI NGHIỆP HÃY HỌC BÀ BÁN HỦ TIẾU Từ hôm post bài “khởi nghiệp và quản lý” mình nhận được inbox của nhiều bạn khởi nghiệp, tình trạng chung là đang loay hoay với dự án kinh doanh của mình. Thú thật là mình chẳng thể giúp được gì cho các bạn, tranh thủ mấy ngày tết rảnh rỗi viết thêm bài này gởi các bạn, nếu thấy mình trong này thì các bạn cân nhắc điều chỉnh. Nghe đên khởi nghiệp thì có vẻ gì to tát, nhưng cứ để ý thấy mấy bà bán đồ ăn lề đường thế mà hay, ra một góc đường chăng bạt, làm cái xe đồ ăn đẩy, đẩy ra đẩy vô, muốn có điện, đàm phán được thì câu điện, không thì đi mua bình ắc quy, một vài cái bóng neon, 1 cái bảng hiệu vuông, bàn xếp, ghế nhựa, chén đũa… Bán xong là xếp gọn lên xe đẩy về. Chi phí cố định cực thấp, tiết kiệm tối đa các khoản linh tinh, cái quan trọng là làm sao canh chi phí một tô bún, tô hủ tiếu 30k, bao nhiêu thịt bao nhiêu rau, bao nhiêu nước mắm, mà ăn vẫn đảm bảo ngon, khách ăn được, mà vẫn có lời. Nghệ thuật là ở chỗ làm sao: “Mình bán một tô ăn được, vừa có lời vừa bán được ở chỗ đông người qua lại” Một lần mình nghe lỏm 1 khách hâng và một bà bán hủ tiếu nói chuyện với nhau, có mỗi tô hủ tiếu không mà nhà bả nấu qua 3 đời, nên một tô hủ tiếu từ sợi mì mua ở đâu, nước lèo thế nào, nhiệt độ lửa bao nhiêu, múc ra khói có nghi ngút, sợi phải làm sao không bị bết vào nhau… Bả nói vanh vách. Cả ông khách cũng không phải dạng vừa ổng thao thao bất tuyệt phân tích tỉ mỉ về hương vị của những nơi mà ổng đã ăn qua trong thành phố. Nhìn cách nói chuyện của bả không biết có học hết cấp 2 không nữa, nhưng chắc chắn là bả đang nuôi sống cả gia đình mình bằng cái nghề bán hủ tiếu, lại chẳng phải bả giải quyết được một vấn đề nhức nhối của xã hội rồi sao đó là thỏa mãn cái bụng của thiên hạ bằng“1 tô hủ tiếu ngon vừa túi tiền “ hơn khối anh entrepreneur còn gì. Còn ngồi nghe ông khách nói chuyện mà phát hiện ra hóa ra khách hàng nó chẳng quan tâm nấu nướng thế nào nhưng nó biết chỗ nào ăn ngon! Cái case trong bài viết trước về trung tâm tiếng anh, ex mình có kinh nghiệm giảng dạy được cho trẻ em, thanh thiếu niên, người đi làm, có lần cổ phỏng vấn 20 người rồi mà chưa thấy giáo viên nào ưng ý, cổ qua khóc bù lu bù loa hỏi mình “có phải em khắt khe quá không”, mình nói “em phải khắt khe hơn nữa cho anh”, thế là cổ phỏng vấn luôn một mạch hơn 60 người mới ra được 1 giáo viên. Còn bác làm marketing bấm nút chạy có 2 ngày thôi là có lớp học thử, Ex mình lên chốt sale, phát nào dính phát đấy. Team mỗi người một việc, người nào chất người ấy bảo sao không thành công. Thời ây, Ex mình mời mình cùng tham gia, mà thấy không có vai trò gì mình từ chối, chỉ dám âm thầm đứng sau hỗ trợ. Có người nói chuyên môn không quan trọng bằng kỹ năng điều hành quản lý, cái này mình công nhận khi trong team mình có đứa giỏi chuyên môn, mà nếu team có mỗi nó thì chính thằng làm chuyên môn ấy là linh hồn của cả đội, không có nó là chết ngay. Cơ mà mới khởi nghiệp kiếm đâu ra một đứa giỏi như thế về cộng tác với mình nếu mình không phải chính là thăng giỏi chuyên môn nhất. Bệnh chính khiến doanh nghiệp trẻ loay hoay theo mình là các bạn nấu tô hủ tiếu mà hủ tiếu không ngon, thấy không có khách lại bắt đầu học đòi đi học mô hình này, chiến lược nọ về áp dụng, bắt đầu bày vẽ đầu tư bàn ghế, bảng hiệu, thuê mặt bằng hoành tráng, rồi mua đồng phục, tuyển thêm mấy em chân dài phục vụ khách, rút cuộc chết chi phí mà doanh thu chưa thấy đâu, cuống quá lại bán thêm nước mía, cà phê, chè để cứu vãn, càng làm thì càng loay hoay một món lo chưa xong huống hồ nhiều món. Trong khi vấn đề căn bản nhất là tô hủ tiếu đó vốn nó không có ngon! Thế nên gặp các bạn mới khởi nghiệp, mình ít hỏi về ý tưởng lắm. Đầu tiên mình chỉ hỏi về kinh nghiệm và hiểu biết trong lĩnh vực họ làm, 2 là mình hỏi họ có sẵn khách hàng cũ không, tức là những người biết tiếng mình từ trước, đó là bằng chứng rõ nhất về năng lực. 3 là team có bao nhiêu người, có ông nào thừa ra không, thường team khời nghiệp mà 3 người trở lên là thấy thảm họa rồi, theo mình tốt nhất thì nên khởi nghiệp một mình, không có rủ bạn bè bà con gì sất, vướng mảng nào mình không rành có điều kiện thì thuê ngoài, không thì tìm người đúng mảng đó mà hợp tác. Còn cần vốn thì đi vay, hay nhờ góp vốn, căn bản là nếu mình có năng lực thì tự khắc người ta hỗ trợ. Còn nếu mà nhắm năng lực mà mình chưa đủ chưa biết học ở đâu thì mình gợi ý luôn chỗ mà học, học đối thủ cạnh tranh á, lực mình yếu đừng cố gắng là thằng đầu tiên làm, người ta làm trước bao nhiêu kinh nghiệm xương máu rồi, mình lại cứ mất công đi khảo sát thị trường, test tới, test lui. Người ta kinh doanh dù có giỏi mấy đi nữa cũng để lọt vài ngách, mình chỉ việc nghiên cứu rồi chui vô cái ngách đó là làm ăn được. Muốn học hỏi tốt nhât thì xin luôn vào doanh nghiệp người ta mà làm việc. Néu không được nữa thì đầu tư nhỏ nhỏ, làm bán thời gian vừa làm vừa nhờ khách hàng tư vấn, vừa theo dõi thị trường từ từ điều chỉnh. Còn đâu kinh nghiệm về quản trị thì trong group này mình tin không thiếu cao thủ để hướng dẫn cho các bạn. quan trọng là các bạn phải có cái lõi trước. #sonnguyenbca

Advertisements